“Lý Duy, ngươi tưởng mình đã nắm hết đại cục, tưởng bản thân ghê gớm lắm sao? Đồ ngu! Ngươi nóng vội quá rồi, ngươi chặn đường sống của kẻ khác, thì kẻ khác cũng có thể chặn đường sống của ngươi, hiểu chưa? Lần này chỉ là cho ngươi một bài học nho nhỏ thôi. Tân nhân vương thì đã sao? Chẳng phải vẫn phải uống nước rửa chân của lão nương đấy ư?”
Lý Nguyệt vừa mở miệng đã mắng té tát, lời lẽ châm chọc cay độc đến cực điểm, đủ thấy oán khí nàng chất chứa suốt những ngày qua sâu nặng đến mức nào.
Còn Lý Duy thì lại ngoan ngoãn lắng nghe, trên mặt hiện rõ vẻ hối hận lẫn mờ mịt, nhưng Lương Ngọc Chi lập tức vạch trần bộ mặt thật của hắn.
“Đừng giả vờ nữa, Lý Duy. Ngươi nói muốn giao dịch lương thực chỉ là giả, thật ra là muốn dò hỏi phó bản nhiệm vụ, đúng không? Ha ha ha, ta có thể nói cho ngươi biết là chuyện gì, cũng chẳng hề gì. Chỉ cần bọn ta rời đi, con tứ tinh thử vương kia nhất định sẽ chủ động phát động công kích. Ngươi hoặc là chọn quyết chiến với nó, hoặc là phải từ bỏ mảnh ruộng lúa mì của mình, rồi ngoan ngoãn co rúm trên sân thượng tòa nhà mà run cầm cập. Ngươi đánh nổi nó sao?”




